Một bác sĩ nha khoa chọn đi đường chậm để giữ trọn sự tử tế với nghề
Tôi đã gặp rất nhiều bác sĩ trong nhiều lĩnh vực khác nhau.
Có người khiến tôi ấn tượng vì tay nghề. Có người gây chú ý bởi quy mô phòng khám. Nhưng với Đặng Quốc Sỹ, điều khiến tôi dừng lại lâu hơn để quan sát không nằm ở bảng hiệu hay số lượng ghế nha khoa.
Thứ khiến tôi tin rằng anh là người sẽ đi rất xa với nghề này, là cách anh kể về chính mình – rất thật, rất chậm và không né tránh những điểm yếu.
Xuất phát điểm không phải là ước mơ, mà là một nỗi tự ti rất người
Ít ai chọn nghề y, đặc biệt là nha khoa, từ một lý do cá nhân sâu như vậy.
Đặng Quốc Sỹ đến với nha khoa không phải vì “đam mê từ nhỏ”, càng không phải vì hình ảnh bác sĩ hào nhoáng. Anh đến với nghề từ một hàm răng xấu – móm, lệch khớp cắn, phát âm không tròn tiếng.
Tôi hình dung được cảm giác ấy:
- ngại cười
- ngại nói
- và chọn im lặng để tránh ánh nhìn của người khác
Có một chi tiết rất nhỏ nhưng ám ảnh tôi khi nghe anh kể:
anh từng thần tượng một người chỉ vì họ có nụ cười đẹp.
Không phải vì họ nổi tiếng.
Không phải vì họ giàu.
Chỉ vì khi họ cười, gương mặt bừng sáng, giọng nói rõ ràng và sự tự tin lan tỏa rất tự nhiên.
Khoảnh khắc anh nhìn nụ cười ấy, rồi nhìn lại chính mình, không ồn ào nhưng đủ sâu để thay đổi một đời người:
“Nếu mình không thay đổi, mình sẽ mãi sống trong sự tự ti do chính mình tạo ra.”
Khi hiểu rằng răng miệng không chỉ là thẩm mỹ
Ban đầu, anh tìm hiểu nha khoa chỉ để sửa răng cho bản thân.
Nhưng càng học, càng đi sâu, anh càng nhận ra một điều lớn hơn rất nhiều:
Răng miệng không chỉ ảnh hưởng đến:
- vẻ ngoài
- mà còn đến phát âm, ăn nhai, tiêu hóa
- và sâu hơn nữa là cách một người nhìn nhận giá trị của chính mình
Khi hàm răng thay đổi, anh không chỉ cười nhiều hơn, mà:
- nói rõ hơn
- đứng thẳng hơn
- tự tin hơn
Sự thay đổi ấy không nằm trên gương mặt, mà diễn ra bên trong con người.
Và chính trải nghiệm cá nhân đó khiến anh chọn ở lại với nha khoa – không phải để tạo ra những nụ cười “hoàn hảo theo quảng cáo”, mà để giúp người khác:
dám cười – dám nói – và dám bước ra thế giới bằng sự tự tin thật sự.
Một bác sĩ không có năng khiếu – và không che giấu điều đó
Có một sự thật mà tôi rất tôn trọng ở Đặng Quốc Sỹ:
anh không tô hồng bản thân.
Anh thẳng thắn nói:
- tôi không phải người có năng khiếu
- không phải kiểu cầm tay là làm đẹp ngay
- có những thao tác rất đơn giản, người khác làm nhanh, còn tôi thì loay hoay
Có những ca điều trị xong, anh vẫn day dứt:
- “Giá như mình làm tốt hơn…”
- “Giá như mình xử lý gọn hơn…”
Tôi tin rằng rất nhiều người trong nghề y từng có những đêm như vậy, nhưng không phải ai cũng đủ can đảm để nói ra.
Yếu kém không đáng sợ – bỏ cuộc mới đáng sợ
Điều khiến Đặng Quốc Sỹ khác biệt không phải vì anh giỏi sẵn, mà vì anh không bỏ cuộc.
Anh chọn một con đường rất rõ:
- không giỏi bẩm sinh → bù bằng kỷ luật
- không nhanh → làm chậm nhưng chắc
- không khéo tay → luyện tay nhiều hơn người khác
Có những kỹ thuật:
- tập đi tập lại rất nhiều lần
- mổ xẻ từng lỗi nhỏ
- hỏi thầy, hỏi đồng nghiệp, hỏi chính mình
Trong y khoa, một sai sót nhỏ có thể trả giá rất lớn.
Vì vậy, sự cẩn trọng với anh không phải là lựa chọn, mà là nguyên tắc sống còn.
Chính sự vụng về dạy anh cách tử tế hơn với bệnh nhân
Một điều rất đẹp ở những người từng yếu là họ hiểu nỗi sợ của người khác rất sâu.
Đặng Quốc Sỹ hiểu:
- cảm giác lo lắng khi nằm trên ghế nha khoa
- sợ đau, sợ sai, sợ bị bỏ rơi
Có lẽ vì chính anh cũng từng sợ chính mình – sợ mình làm chưa đủ tốt.
Vì vậy, anh:
- giải thích kỹ hơn
- làm chậm lại khi cần
- không bao giờ coi thường cảm xúc của bệnh nhân
Anh không xem bệnh nhân là “ca điều trị”.
Anh xem họ là một con người đang đặt niềm tin vào mình.
Không hoàn hảo – nhưng không phản bội lương tâm nghề
Đến hôm nay, anh không nhận mình là bác sĩ giỏi nhất.
Nhưng anh dám chắc một điều:
Tôi không bỏ cuộc, không làm ẩu và không phản bội lương tâm nghề nghiệp.
Tay nghề có thể rèn.
Kỹ thuật có thể học.
Nhưng sự tử tế và kỷ luật là lựa chọn mỗi ngày.
Chính sự chậm hơn người khác đã dạy anh cách đi đường dài trong nghề y.
