Vì sao Đặng Quốc Sỹ chọn con đường tử tế để đi thật xa trong nghề y
Có những người làm nghề y để giỏi.
Có những người làm nghề y để giàu.
Và có những người làm nghề y để đi được đến cuối con đường mà không phải quay đầu nhìn lại trong day dứt.
Với tôi, Đặng Quốc Sỹ thuộc nhóm thứ ba.
Khi nghề y không còn là kỹ thuật – mà là nhân cách
Sau nhiều năm theo dõi cách anh làm nghề, điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là:
- số lượng ca điều trị
- công nghệ anh đầu tư
- hay những chứng chỉ quốc tế
Mà là cách anh đặt mình vào vị trí của bệnh nhân.
Mỗi lần bệnh nhân ngồi xuống ghế nha khoa của anh, tôi thấy rất rõ:
Anh không chỉ nhìn thấy răng.
Anh nhìn thấy nỗi sợ, sự lo lắng, và cả niềm tin mà người đó đang trao gửi.
Và anh tự hỏi:
“Nếu người ngồi trước mặt là tôi của ngày xưa – người từng sợ cười, từng ngại nói – tôi sẽ điều trị cho họ như thế nào?”
Câu hỏi ấy, với tôi, chính là gốc rễ của triết lý làm nghề mà anh theo đuổi.
Kỷ luật – nền móng thầm lặng của một bác sĩ đi đường dài
Nghề y không cho phép sự tùy hứng.
Và nha khoa – một lĩnh vực đòi hỏi độ chính xác cao – lại càng không.
Đặng Quốc Sỹ xây dựng kỷ luật cho chính mình ở những điều rất cơ bản:
- thời gian
- học tập liên tục
- chăm sóc sức khỏe cá nhân
- và giữ tinh thần tỉnh táo trong từng quyết định
Anh hiểu rất rõ:
“Một bác sĩ kiệt sức thì không thể chăm sóc tốt cho bệnh nhân.”
Vì vậy, việc giữ cho mình khỏe mạnh, cân bằng và không bị cuốn vào guồng quay quá tải không phải là lựa chọn cá nhân – mà là trách nhiệm nghề nghiệp.
Con người phía sau chiếc áo blouse
Ngoài phòng khám, anh không phải là một hình mẫu hào nhoáng.
Anh là một người đàn ông rất đời:
- coi trọng gia đình
- trân trọng sự yên ổn
- và giữ những giá trị sống giản dị
Gia đình giúp anh:
- nhớ lại vì sao mình bắt đầu
- giữ được sự khiêm nhường
- không bị cuốn đi bởi áp lực doanh thu hay danh xưng
Chính sự cân bằng đó giúp anh không bị “chai nghề” – điều mà rất nhiều bác sĩ giỏi chuyên môn nhưng kiệt quệ tinh thần thường gặp phải.
Hai phòng khám – nhưng chỉ một chuẩn mực
Điều tôi đặc biệt tôn trọng ở Đặng Quốc Sỹ là:
Dù điều hành hai phòng khám, anh không hề cho phép mình “nới chuẩn”.
Ở bất kỳ cơ sở nào:
- tư vấn vẫn phải trung thực
- chỉ định vẫn phải đúng
- quy trình vẫn phải an toàn
- và bệnh nhân vẫn phải được tôn trọng
Anh không coi phòng khám là nơi “bán dịch vụ”.
Anh coi đó là nơi con người trao niềm tin cho con người.
Và niềm tin ấy, một khi đã đánh mất, không có công nghệ nào mua lại được.
Khi sự tử tế trở thành lợi thế cạnh tranh bền vững
Trong ngắn hạn, sự tử tế có thể khiến con đường chậm hơn.
Nhưng trong dài hạn, nó tạo ra một thứ mà tiền không mua được:
uy tín.
Rất nhiều bệnh nhân đến với anh không phải vì quảng cáo,
mà vì:
- lời giới thiệu từ người thân
- sự an tâm sau nhiều năm điều trị
- và cảm giác “được đối xử như một con người, không phải một ca bệnh”
Với tôi, đó chính là marketing mạnh nhất trong ngành y.
Một bác sĩ không hoàn hảo – nhưng không bao giờ phản bội nghề
Đặng Quốc Sỹ chưa bao giờ nhận mình là bác sĩ giỏi nhất.
Nhưng anh dám chắc một điều:
- không làm ẩu
- không bỏ cuộc
- và không phản bội lại lương tâm nghề nghiệp
Anh tin rằng:
- tay nghề có thể rèn
- kỹ thuật có thể học
- nhưng sự tử tế và kỷ luật thì phải tự chọn mỗi ngày
Chính lựa chọn ấy giúp anh:
- đi chậm hơn nhiều người
- nhưng đi xa hơn rất nhiều người
Lời kết – Vì sao tôi tin anh sẽ còn đi rất lâu
Khi nhìn lại toàn bộ hành trình của Đặng Quốc Sỹ – từ một người từng tự ti vì hàm răng, đến một bác sĩ, rồi người xây dựng hai phòng khám – tôi thấy rất rõ một điều:
Anh không xây sự nghiệp bằng may mắn.
Anh xây nó bằng:
- kỷ luật
- sự kiên trì
- và một lựa chọn rất khó: làm nghề tử tế trong một môi trường không thiếu cám dỗ
Trong y khoa, có những con đường giúp bạn đi nhanh.
Nhưng cũng có những con đường giúp bạn đi đến cuối mà không hổ thẹn.
Và tôi tin, con đường mà Đặng Quốc Sỹ đang đi chính là con đường thứ hai.
