Triết lý học tập suốt đời của một bác sĩ nha khoa chọn đi đường dài
Có một điều tôi nhận ra rất rõ khi quan sát Đặng Quốc Sỹ trong nhiều năm làm nghề:
anh không bao giờ nói mình đã đủ.
Đủ kiến thức.
Đủ kinh nghiệm.
Đủ vị thế.
Trong khi rất nhiều người, chỉ sau vài năm hành nghề, đã bắt đầu “an trú” trong vùng an toàn của chính mình.
Học không phải để khoe – mà để không làm sai
Đặng Quốc Sỹ không học để sưu tầm chứng chỉ.
Anh học vì một lý do rất đơn giản nhưng cũng rất nghiêm khắc:
“Nếu mình không học tiếp, có thể một ngày nào đó mình sẽ làm sai – mà trong y khoa, sai một lần là quá nhiều.”
Đó là lý do anh liên tục theo học các chương trình chuyên sâu với những tên tuổi hàng đầu thế giới trong lĩnh vực nha khoa:
- Nội nha
- Implant
- Nha chu
- Phẫu thuật và tái tạo xương
Không phải để trở thành “người nổi tiếng trong nghề”, mà để mỗi quyết định điều trị đều có cơ sở vững chắc nhất.
Khi học với các bậc thầy thế giới – để hiểu rằng mình vẫn còn rất nhỏ
Có một nghịch lý thú vị:
càng học sâu, anh càng khiêm tốn hơn.
Khi học cùng các chuyên gia nội nha và cấy ghép hàng đầu thế giới, anh nhận ra:
- kỹ thuật không có điểm dừng
- kiến thức luôn được cập nhật
- và “cách làm cũ” không đồng nghĩa với “cách làm đúng”
Thay vì tự hào, anh chọn:
- quay về rà soát lại quy trình
- chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ trong điều trị
- và cập nhật lại cách mình tư vấn cho bệnh nhân
Học xong không phải để làm khác người.
Học để làm đúng hơn cho người trước mặt mình.
Triết lý điều trị: bảo tồn – an toàn – dài hạn
Nếu phải gói gọn triết lý điều trị của Đặng Quốc Sỹ trong ba từ, với tôi đó là:
Bảo tồn – An toàn – Dài hạn
- Bảo tồn răng thật tối đa, không can thiệp quá mức cần thiết
- An toàn cho bệnh nhân là ưu tiên tuyệt đối
- Và mọi kế hoạch điều trị đều hướng đến kết quả sau nhiều năm, không chỉ “đẹp ngay lúc này”
Anh không chạy theo những giải pháp:
- nhanh nhất
- rẻ nhất
- hay hợp xu hướng nhất
Anh chọn giải pháp:
- phù hợp nhất
- bền vững nhất
- và ít rủi ro nhất cho bệnh nhân
Khi học tập quốc tế quay về phục vụ bệnh nhân địa phương
Điều tôi đánh giá rất cao là:
anh không mang kiến thức quốc tế về để “làm sang”.
Anh chuyển hóa nó thành:
- quy trình dễ hiểu cho đội ngũ
- cách giải thích gần gũi cho bệnh nhân
- và tiêu chuẩn điều trị phù hợp với điều kiện thực tế tại địa phương
Kiến thức không nằm trên slide.
Kiến thức nằm trong trải nghiệm an tâm của bệnh nhân.
Học để làm lãnh đạo tốt hơn – không chỉ bác sĩ giỏi hơn
Càng học sâu chuyên môn, anh càng hiểu rõ:
một mình giỏi là chưa đủ.
Muốn phòng khám phát triển bền vững, người đứng đầu phải:
- đào tạo được đội ngũ
- xây được quy trình
- và truyền được triết lý làm nghề
Vì vậy, anh đầu tư rất nhiều thời gian:
- hướng dẫn bác sĩ trẻ
- chỉnh sửa từng ca điều trị
- và kiên nhẫn xây dựng văn hóa học tập trong phòng khám
Không tạo áp lực “phải giỏi nhanh”,
mà tạo môi trường được học – được sai – nhưng không được cẩu thả.
Vì sao anh không bao giờ chọn con đường dễ?
Câu trả lời của anh rất thẳng:
“Con đường dễ thường ngắn. Tôi muốn đi lâu.”
Trong nha khoa, có thể:
- làm nhanh để tăng doanh thu
- bỏ qua vài bước để tiết kiệm thời gian
- hoặc làm vừa đủ để không bị phàn nàn
Nhưng anh chọn:
- làm đủ – làm đúng – làm có trách nhiệm
Không phải vì anh không biết những con đường khác.
Mà vì anh biết mình sẽ không sống yên nếu chọn con đường đó.
Lời kết – Học tập là cách anh giữ mình không lạc nghề
Với tôi, Đặng Quốc Sỹ là hình ảnh rất rõ của một bác sĩ:
- không dựa vào năng khiếu
- không dựa vào hào quang
- mà dựa vào kỷ luật học tập mỗi ngày
Anh không cần phải trở thành người nổi bật nhất.
Anh chỉ cần mỗi ngày:
- làm tốt hơn hôm qua
- chắc tay hơn một chút
- và giữ trọn vẹn niềm tin của người ngồi trước mặt
Và trong nghề y, điều đó quý hơn mọi danh xưng.
